Đức Nhẫn Là Đức Tính Đẹp, Là Cảnh Giới Cao Nhất Của Kiếp Người Cần Tu Rèn.

0
401
Đức Nhẫn Là Đức Tính Đẹp, Là Cảnh Giới Cao Nhất Của Kiếp Người Cần Tu Rèn.
Đức Nhẫn Là Đức Tính Đẹp, Là Cảnh Giới Cao Nhất Của Kiếp Người Cần Tu Rèn.

Đức Tính Đẹp. Đức nhẫn được ghép từ hai chữ : Đao ở trên và Tâm ở dưới. Tâm( tức là trái tim) mà không chịu nằm yên thì Đao ( tức con dao) sẽ phập xuống tức thì. Vậy đấy, tự mình mà nhẫn nhịn được thì đao kề cổ vẫn bình yên vô sự, bằng không thì tai họa sẽ giáng xuống

Nhẫn trở thành cách cư xử trong mối quan hệ giữa con người với con người và mối quan hệ giữa con người với mục đích, lý tưởng. Trong mối quan hệ giữa con người với con người, nhẫn là nhẫn nhịn, một trong những đức tính đẹp nhất của con người. Trong mối quan hệ giữa con người với mục đích, lý tưởng, nhẫn trở thành nhẫn nại. Nhẫn chính là sự tu dưỡng đạo đức và tu dưỡng phẩm hạnh và là một đức tính đẹp.

Nhẫn là đặc trưng của nền văn minh Đông Á, trở thành quy tắc ứng xử từ gia đình đến xã hội. Việt Nam là nước có nền văn hoá nông nghiệp với đặc điểm trọng tình khiến người Việt Nam lấy tình cảm làm nguyên tắc ứng xử. Do đó, người Việt Nam chúng ta luôn chủ trương nhường nhịn để giữ được thuận hoà. Cũng bởi vậy mà chữ Nhẫn có một ý nghĩa, vị trí rất quan trọng trong nếp sống của người Việt. Một gia đình có êm ấm, hoà thuận hay không phần lớn do sự nhẫn nhịn quyết định.

Cái gốc trăm nết
Nết nhẫn nhịn là cao
Cha con nhẫn nhịn nhau
Vẹn tròn đạo lý
Vợ chồng nhẫn nhịn nhau
Con cái khỏi bơ vơ
Anh em nhẫn nhịn nhau
Trong nhà thường êm ấm
Bạn bè nhẫn nhịn nhau
Tình nghĩa chẳng phai mờ…

Một gia đình có nhiều nhân khẩu, nhiều thế hệ cùng chung sống dưới một mái nhà, nếu không có được sự nhẫn nhịn mỗi người bỏ đi cái tôi và hạ mình một chút thì khó mà hoà hợp được. Đạo lý ấy cũng đúng trong cả một đất nước.

Người có thể nhẫn nhịn nhau vì gia đình như vậy thì cũng có thể biết cách nhẫn nhịn, ứng xử khéo léo khi ra ngoài xã hội. Đức tính đẹp chính là cái cột chống đỡ cho tinh thần đua tranh, phấn đấu. Nếu lúc nào cũng nghĩ đến sự nhẫn nhịn thì thắng không kiêu, bại không nản, có thể tiến, có thể lui cũng có thể hòa theo ý muốn của mình.

Thực tế đã chứng minh rằng tất cả những gì con người sống và làm đều được nâng trên đôi cánh của sự kiên nhẫn.

Danh hoạ Tây Ban Nha Picatso đã phải âm thầm sáng tạo suốt 77 năm để có được 50.000 tác phẩm hội họa kinh điển. Ông đã từng phải tự giam mình trên đồi Mông – mác suốt 5 năm trong thời kỳ Lam.

Nhà văn Pháp Hônôrê Đờ Banzắc cũng vậy, ông phải trải qua bao nhiêu sự thất bại ở các nghề khác để thành công trong nghề văn. Với 95 cuốn tiểu thuyết trong bộ “Tấn trò đời”, ông trở thành bậc thầy của chủ nghĩa hiện thực phê phán Pháp và trên toàn thế giới.

Victo Huygo, L.Tônxtôi đã làm việc cần cù chăm chỉ để có được “Những người khốn khổ”, “Chiến tranh và hoà bình”, “Anna Karênina”… Thiên tài Puskin kiên trì trong “sự lao động yên lặng” làm loé sáng những ý tưởng. Gôganh – Thiên tài hội hoạ Pháp, trường phái Ấn tượng – phải lìa bỏ vợ con và cuộc sống giàu sang để tìm không gian sáng tạo. Còn Nhà viết kịch Môlie đã lao động miệt mài đến hộc máu trên sàn diễn…

Đó là những tấm gương của các bậc vĩ nhân, những con người đã cống hiến những giá trị bất diệt cho nhân loại. Nhưng cả cuộc đời của họ là những trang sách, những bức họa, những công trình thấm đẫm mồ hôi và sự khổ luyện trong sự kiên nhẩn vô bờ bến. Họ tự nguyện biến mình thành những người nô lệ lao động khổ sai cho nghệ thuật, cho lý tưởng.

Gioócgiơ Xăng đã nói “Nghệ thuật không phải là một năng khiếu có thể phát triển mà không cần mở rộng kiến thức về mọi mặt. Cần phải sống, phải tìm tòi, phải xào nấu lại rất nhiều, phải yêu rất nhiều và chịu nhiều đau khổ, đồng thời phải không ngừng kiên trì làm việc”. Mác cũng khẳng định “Chỉ những người nào không sợ chồn chân mỏi gối, trèo lên những con đường nhỏ bé gập ghềnh của khoa học thì mới hi vọng đạt đến đỉnh cao xán lạn”. Đức tính đẹp như vậy thường chỉ có ở những bậc vĩ nhân.

Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để tìm đường tiến thân

Có khi nhẫn để xoay vần
Thiên thời, địa lợi, nhân tâm hiệp hòa

Có khi nhẫn để vị tha
Có khi nhẫn để thêm ta, bớt thù

Có khi nhẫn để vô thường
Không không, sắc sắc đoạn trường trần ai

Có khi nhẫn để lắng tai
Khôn khôn, dại dại nào ai tránh vòng

Có khi nhẫn để bao dung
Ta vui người cũng vui cùng có khi

Có khi nhẫn để tăng uy
Có khi nhẫn để kiên trì bền gan …”

Ai cũng biết rằng, nhẫn nại là đức tính đẹp và cần thiết đối với mỗi con người. Nhưng nói thì dễ, làm thì khó, mấy ai đã hiểu thấu và hành được chữ “Nhẫn” trong cuộc sống thường ngày, cũng như trong công việc của mình?

Từ xưa tới nay nhẫn nhịn luôn là triết lý của cuộc sống, là môn học bắt buộc cần rèn luyện trong cuộc đời mỗi người. Sự vĩ đại và sâu sắc của các bậc thánh nhân thời xưa chỉ dựa vào một chữ “Nhẫn” mà có thể nổi trội hơn người, có thể đầu đội trời chân đạp đất. Sống một cuộc sống bản lỉnh thực thụ giữa muôn người.

Nội hàm thâm sâu của chữ Nhẫn – Học cách nhẫn nhịn

Nếu mỗi người chúng ta học được cách nhẫn nhịn, chắc chắn xã hội sẽ ngày càng trở nên tốt đẹp hơn. Trong cuộc sống hằng ngày, mỗi người chúng ta ai cũng đã từng có lúc tranh cãi với người khác, tuy nhiên thử hỏi có được bao nhiêu người tự mình suy ngẫm và đặt câu hỏi: “Tại sao mình lại để xảy ra tranh cãi như vậy?”. Có cách nào tốt hơn để giải quyết việc này không.

Nếu mỗi người chúng ta đều có thể nhẫn nại, không để ngọn lửa tức giận bùng cháy trong lòng, thì chẳng phải sự việc sẽ phát triển theo chiều hướng tốt đẹp hơn hay sao? Nếu chúng ta đều học được cách nhẫn nhịn thì một sự hiểu lầm sẽ có thể được hóa giải hay sao?

Trong giao tiếp giữa người với người khó tránh khỏi những va chạm xung đột. Nó có thể tới với bạn bất kỳ lúc nào, có thể là khi bạn ở công ty hay thậm chí là đang đi trên đường.

Cổ nhân xưa có câu: “Không nhịn được việc nhỏ, sẽ làm hỏng việc lớn”. Lão Tử nói: “Thiên chi đạo bất tranh nhi thiện thắng, bất ngôn nhi thiện ứng”, (tạm dịch là “Đạo trời không tranh mà thành, không nói mà người hưởng ứng”).

Phật gia giảng: “Trong sáu phép độ và hàng vạn phương pháp tu hành, ‘Nhẫn’ là đệ nhất”.

Khổng Tử cũng nói rằng: “Tiểu bất nhẫn, tắc loạn đại mưu” (Không nhịn được điều nhỏ nhặt, sẽ làm hư chuyện đại sự). Ông cũng giảng: “Quân tử vô sở tranh”. Nếu tranh giành thì đã tụt xuống hàng tiện nhân rồi. Đây chính là những giải thích đúng đắn nhất về sự nhẫn nhịn.

Trong cuộc sống hằng ngày, nếu mỗi người chúng ta đều học được cách nhẫn nhịn, thì sẽ loại bỏ được rất nhiều mâu thuẫn giữa người với người, không gian sống của chúng ta sẽ trở nên hài hòa tốt đẹp hơn rất nhiều.

Nhẫn nhịn là biểu hiện của sự tự tin phong độ

Người nhẫn nhịn cũng có thể nhẫn nại, cũng có thể khiêm nhường. Trong giao tiếp xã hội hằng ngày khi xảy ra mâu thuẫn, trách nhiệm thường có thể đều thuộc cả hai phía. Tuy nhiên chúng ta có thể nhẫn nhịn mà chủ động nhường người khác ba phần và tự tìm nguyên nhân ở chính bản thân. Như vậy sẽ có thể thoát khỏi sự mâu thuẫn và cãi vã không cần thiết giữa hai người, hóa giải những hiểu lầm không đáng có.

Nhẫn nhịn là một loại mỹ đức, là cảnh giới cao nhất của đời người. Khi chịu sự trách mắng oan uổng của người thân, khi bị bạn bè hiểu lầm, khi bị chê trách, bị những tin đồn thất thiệt, làm ảnh hưởng tới danh dự của bản thân. Những lúc này, tức giận không thể giúp xua tan đi mây mù, nổi nóng cũng không thể làm cho mưa thuận gió hòa, chỉ có nhẫn nhịn mới có thể giúp bạn khôi phục lại hình tượng bạn cần có, nhận được sự đánh giá và khen ngợi công bằng xác đáng.

Nhẫn nhịn là một môn nghệ thuật mà cuộc sống trao cho bạn.

Trong kiếp người ngắn ngủi này, nếu học được cách nhẫn nhịn, sẽ luôn làm cho cuộc sống của chúng ta trở nên vui vẻ, khi đó chúng ta mới biết trân trọng và càng thấy hạnh phúc khi có được cơ hội làm người.

Nhẫn cũng là một mỹ đức cần có trong hành trang sinh sống của các cặp vợ chồng. Khi hai người từ hai môi trường sống hoàn toàn khác biệt về chung một nhà, từ đó sẽ nảy sinh các xung đột về mọi phương diện. Vào lúc này là người vợ hãy học cách nhẫn nhịn, hãy luôn nhớ rằng “cơm sôi bớt lửa”, khi nóng giận cả hai nên cùng biết nhẫn, cùng ngồi lại chia sẻ để hiểu nhau hơn, để giải tỏa mọi xung đột hiểu lầm không đáng có. Yêu thương tôn trọng nhau, chính là cả hai cùng học được cách nhẫn nhịn lẫn nhau. Nhẫn nhịn không những có thể xua tan sự lạnh lùng băng giá giữa hai người, mà còn có thể mang tới sự ấm áp yêu thương tới trái tim của đối phương.

Lựa chọn nhẫn nhịn sẽ càng đắc được sự thông cảm thấu hiểu và ân tình, đồng thời sẽ có được sự vui vẻ lạc quan tự nhiên khó đắc trong đời người. Bởi vậy, nhẫn nhịn chính là sự giáo dục trong im lặng, cũng giống như khi con trẻ có sai sót, thay vì khiển trách đánh mắng hãy cố gắng nhẫn nhịn chỉ ra sai sót và sai lầm của con, đó là cách giáo dục đúng đắn nhất. Khi con trẻ gặp thất bại hoặc phiền phức, quan tâm an ủi có thể thắng được sự oán trách. Đôi khi sự nhẫn nhịn có thể càng giúp trẻ tự kiểm điểm và tự trách mình một cách sâu sắc hơn.

Nhẫn nhịn cũng giống như một bài thơ của cuộc sống, khi tới cảnh giới cực cao của sự nhẫn nhịn, sẽ toát lên một khí phách giống như sự thăng hoa của sinh mệnh con người. Hàm ý chân chính của sự nhẫn nhịn không chỉ vẻn vẹn để chỉ sự thấu hiểu và yêu thương giữa những người thân trong gia đình, mà là tình yêu thương nhân loại sản sinh từ nội tâm đối với thế giới thực tại xung quanh. Cũng bởi có sự khoan dung giống như một bài thơ này, sẽ biến cuộc sống trở thành một môn nghệ thuật mang đến tình yêu thương vĩnh hằng.

Nhẫn nhịn có thể hóa giải mọi hiểu lầm và nghi ngờ. Hãy luôn học cách nhẫn nhịn trong gia đình, bởi nó cũng giống như một loại dầu bôi trơn có thể kịp thời hóa giải mọi mâu thuẫn và loại bỏ những va chạm không đáng có. Nó là chất kết dính giúp tình thân gia đình trở nên gắn kết hơn, là loại thuốc thần kỳ có thể chữa lành mọi vết rạn nứt; là thứ thuốc an thần giúp con người giữ được bình tĩnh và hóa giải mọi sự tức giận; là nốt nhạc hài hòa có thể tấu lên những nhạc khúc uyển chuyển, cũng càng là một loại vũ khí thần kỳ được tạo nên bởi đôi bàn tay vun đắp của người vợ và người chồng dùng để tạo nên hạnh phúc an vui cho gia đình.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here